|
  |
|
PVLC Mùa Giáng Sinh Ngày Thứ Sáu sau Chúa Nhật Hiển Linh |
Bài Đọc I: 1 Ga 5, 5 - 13
"Thánh Thần, nước và máu".
Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.
Các con thân mến, ai là kẻ thắng được thế gian,nếu không
phải là người tin rằng Đức Giê-su là Con Thiên Chúa? Chính
Đức Giê-su Ki-tô là Đấng đă đến, nhờ nước và máu; không phải
chỉ trong nước mà thôi, nhưng trong nước và trong máu. Chính
Thần Khí là chứng nhân, và Thần Khí là sự thật. Có ba chứng
nhân: Thần Khí, nước và máu. Cả ba cùng làm chứng một điều.
Chúng ta vẫn nhận lời chứng của người phàm, thế mà lời chứng
của Thiên Chúa c̣n cao trọng hơn, v́ đó là lời chứng của
Thiên Chúa, lời Thiên Chúa đă làm chứng về Con của Người. Ai
tin vào Con Thiên Chúa,người đó có lời chứng ấy nơi ḿnh.
Ai không tin Thiên Chúa, th́ coi Thiên Chúa là kẻ nói dối,
v́ kẻ ấy không tin vào lời Thiên Chúa đă làm chứng về Con
của Người. Lời chứng đó là thế này: Thiên Chúa đă ban cho
chúng ta sự sống đời đời, và sự sống ấy ở trong Con của
Người. Ai có Chúa Con th́ có sự sống; ai không có Con Thiên
Chúa th́ không có sự sống. Tôi đă viết những điều đó cho anh
em là những người tin vào danh Con Thiên Chúa, để anh em
biết rằng anh em có sự sống đời đời.
Đó là lời Chúa.
Đáp Ca: Tv 147, 12-13. 14-15. 19-20
Đáp: Giêrusalem hỡi, hăy
ngợi khen Chúa (c. 12a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Giêrusalem hỡi, hăy ngợi khen Chúa! Hăy ngợi khen
Thiên Chúa của ngươi, hỡi Sion! V́ Người đă giữ chặt các
then cửa thành ngươi; Người đă chúc phúc cho con cái ngươi
trong thành nội. - Đáp.
2) Người sắp đặt bờ cơi ngươi trong thanh b́nh, cho ngươi
hưởng no nê những tinh hoa lúa miến. Người đă sai Lời Người
xuống cơi trần ai, và Lời Người lanh chai chạy rảo. - Đáp.
3) Người đă loan truyền Lời Người cho Giacóp, những thánh
chỉ và huấn lệnh Người cho Israel. Người đă không làm cho
dân tộc nào như thế; Người đă không công bố cho họ các huấn
lệnh của Người. - Đáp.
Alleluia: 1 Tm 3,36
Alleluia, alleluia. - Lạy Chúa Kitô, Đấng được rao giảng cho
lương dân, vinh danh Chúa! Lạy Chúa Kitô, Đấng được tin kính
ở thế gian, vinh danh Chúa! - Alleluia.
Phúc Âm: Lc 5, 12-16
"Lập tức người ấy khỏi phong hủi".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Xảy ra khi Chúa Giêsu đang ở trong một thành kia, th́ có một
người ḿnh đầy phong hủi, thấy Chúa Giêsu, liền sấp mặt
xuống đất, van xin Ngài rằng: "Lạy Thầy, nếu Thầy muốn, Thầy
có thể cho tôi được sạch". Người giơ tay chạm đến người ấy
và nói: "Ta muốn, hăy nên trơn sạch". Lập tức, người ấy khỏi
phong hủi. Người ra lệnh cho người ấy không được nói với ai,
nhưng: "Hăy đi tŕnh diện với tư tế, và hăy dâng lễ vật như
luật Môsê đă dạy, để làm chứng cho người ta biết ngươi được
sạch". Nhưng tiếng đồn về Người cứ lan rộng, và dân chúng
đông đảo kéo nhau đến để nghe Người và được chữa lành bệnh
tật. C̣n Người, th́ lánh vào nơi hoang vắng và cầu nguyện.
Đó là lời Chúa.

Suy Nghiệm Lời Chúa
Emmanuel
nguyên dạng
Hôm nay, Thứ Sáu sau Chúa Nhật Lễ Hiển Linh, Bài Phúc Âm theo chủ đề "Lời ở
cùng chúng ta"
(Gioan 1;14) của chung Mùa Giáng
Sinh, được thể hiện ở
phép lạ chữa lành của Chúa Giêsu, như Thánh kư Luca thuật lại nguyên
văn từ đầu đến cuối như
sau:
"Xẩy
ra khi Chúa Giêsu đang ở trong một thành kia, th́ có một
người ḿnh đầy phong hủi, thấy Chúa Giêsu, liền sấp mặt
xuống đất, van xin Ngài rằng: 'Lạy Thầy, nếu Thầy muốn, Thầy
có thể cho tôi được sạch'. Người giơ tay chạm đến người ấy
và nói: 'Ta muốn, hăy nên trơn sạch'. Lập tức, người ấy khỏi
phong hủi. Người ra lệnh cho người ấy không được nói với ai,
nhưng: 'Hăy đi tŕnh diện với tư tế, và hăy dâng lễ vật như
luật Môsê đă dạy, để làm chứng cho người ta biết ngươi được
sạch'. Nhưng tiếng đồn về Người cứ lan rộng, và dân chúng
đông đảo kéo nhau đến để nghe Người và được chữa lành bệnh
tật. C̣n Người, th́ lánh vào nơi hoang vắng và cầu nguyện".
Qua bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy "Lời ở cùng chúng ta"
vừa ẩn vừa hiện, đúng hơn lúc hiện lúc ẩn. Lúc hiện là lúc
Người giao tiếp với con người, c̣n lúc ẩn là lúc Người giao
tiếp với Thiên Chúa, nhưng lại là một việc giao tiếp thần
linh với Thiên Chúa ở giữa con người, nơi nhân tính của
Người và với nhân tính của Người.
Trước hết, "Lời ở cùng
chúng ta" khi giao tiếp với con người. Chẳng hạn như
trường hợp trong
bài Phúc Âm hôm nay, V́ "ở cùng chúng ta" mà Người đă đáp ứng ư nguyện muốn
"được sạch" của "một
người ḿnh đầy phong hủi" nhưng rất tin tưởng nơi
Người, ở chỗ vừa "thấy
Chúa Giêsu, liền sấp mặt xuống đất, van xin Ngài rằng: 'Lạy
Thầy, nếu Thầy muốn, Thầy có thể cho tôi được sạch'".
Tất nhiên, là hiện thân của Ḷng Thương Xót Chúa, một Ḷng
Thương Xót Chúa "ở cùng chúng ta", Người không thể
nào không động ḷng, chẳng những trước h́nh thù cùi hủi đă làm
biến dạng thân xác vốn nguyên tuyền và lành mạnh hết
sức đáng thương của nạn nhân, mà nhất là trước tấm
ḷng tan nát khiêm cung thiết tha cầu khẩn của nạn
nhân nữa. Bởi thế, bài Phúc Âm cho biết thêm "Người
giơ tay chạm đến người ấy và nói: 'Ta muốn, hăy nên trơn
sạch'. Lập tức, người ấy khỏi phong hủi".
Thật vậy, bởi nguyên tội, bản tính của loài ngươi chẳng khác ǵ như
bị cùi hủi,
coi đến ghê rợn, v́ h́nh thù và tầm vóc nguyên tuyền lành mạnh từ
ban đầu của nó khi mới được Thiên Chúa tạo dựng nên theo
h́nh ảnh thần linh của Ngài và tương tự như Ngài (xem Khởi
Nguyên 2:26) đă bị biến dạng, bị lệch lạch, bị méo mó một
cách gian ác trá h́nh, bởi bị tiêm nhiễm nọc độc của Con
Khủng Long Luxiphe, nên đă bị biến thành h́nh ảnh quái
gở tương tự như Satan và bọn ngụy thần của hắn.
Bởi thế, "Lời ở cùng chúng ta", nhờ "Lời đă hóa thành
nhục thể" (Gioan 1:14), đă mặc lấy bản tính nhân loại bị
cùi hủi
biến dạng của
loài người, mà bản tính của loài người ở nơi Người, một bản tính
nhờ được ngôi hiệp với thiên tính của Người ngay từ giây
phút hoài thai trong cung dạ trinh nguyên của Mẹ
Người, đă được phục hồi nơi nhân phẩm là người và nhân
cách làm người của Con Thiên Chúa.
Nếu
nguyên tội gây ra bởi con người ngay từ ban đầu, qua hai
nguyên tổ, đă trở nên cùi hủi là v́ bề ngoài đă bất tuân
mệnh lệnh của Thiên Chúa, và bề trong đă coi trọng cùng tin
tưởng rắn quỉ Satan
gian trá hơn kính trọng cùng tin tưởng Vị Thiên
Chúa chân thật nên mới nghe theo hắn thay v́ tuân lệnh Thiên
Chúa, th́ để phục hồi nguyên trạng h́nh hài và tầm vóc của
con người, chẳng những "Lời đă hóa thành nhục thể và ở
cùng chúng
ta"
mà Người c̣n phải "vâng lời cho đến chết dù có chết trên thập tự
giá" (Philiphe 2:8).
Tinh
thần tuân phục của "Lời ở cùng chúng ta" đă được tỏ
hiện ngay trong bài Phúc Âm hôm nay, khi Người bảo nạn nhân
phong cùi rằng: "Hăy
đi tŕnh diện với tư tế, và hăy dâng lễ vật như luật Môsê đă
dạy, để làm chứng cho người ta biết ngươi được sạch".
Sau nữa, "Lời ở
cùng chúng ta"
khi giao tiếp với Thiên Chúa: "C̣n
Người, th́ lánh vào nơi hoang vắng và cầu nguyện". Tác động cầu nguyện của
Chúa Giêsu ở đây là ǵ, nếu không phải là Người giao tiếp
thần linh với
Thiên Chúa là Cha của Người "trong
tinh thần và chân lư" (Gioan
4:24) nơi nhân tính của Người. Bởi v́, về thiên
tính, Người đồng bản thể với Cha của Người, Người cũng là
Thiên Chúa như Cha, không cần cầu nguyện.
Thế
nhưng, với bản tính của nhân loại, Người vẫn cần phải cầu
nguyện, một tác động giao tiếp thần linh với Cha, một
tác động hiệp nhất nên một với Cha, như tác động của Người
vẫn cần phải tỏ ra tuân phục ư muốn Cha là Đấng đă sai
Người.
Nghĩa là, cho dù nhờ mầu nhiệm ngôi hiệp, mầu nhiệm mà hai
bản tính của Người đă trở nên một nơi Ngôi Vị duy nhất là Con
Thiên Chúa, nhưng Người vẫn luôn ư thức về thực tại nên
một và t́nh trạng hiệp
nhất nhân thần này, vẫn liên
tục chủ động gắn bó nhân tính với thiên tính trong cuộc đời
trần thế của Người, vẫn luôn thể hiện mối hiệp thông thần linh
Ngôi Vị này, bằng
việc Người luôn
luôn
làm theo ư Cha của Người để chứng tỏ Người thực sự là Đức
Kitô Thiên Sai "ở cùng chúng ta".
Chính nhờ những giây phút âm thầm cầu nguyện cùng Cha của ḿnh như
thế, mà Người càng chứng tỏ Người "là Đức Kitô, Con Thiên
Chúa hằng sống" (Mathêu
16:16), và Người mới có thể tiếp tục thi hành vai
tṛ và sứ vụ Thiên Sai của ḿnh trên trần gian này, bằng
việc "rao giảng" như một ngôn sứ, "chữa lành"
như một tư tế và "giải thoát" như một đế vương, hoàn
toàn ứng nghiệm Lời Tiên Tri Isaia tiên báo về Người và được
Người xác nhận là đúng trong bài
Phúc Âm hôm qua.
Chính những giây phút cầu nguyện
này đă càng làm cho "Lời ở cùng chúng ta" trở thành
nguồn mạch thông ban sự
sống thần linh của Thiên Chúa cho nhân loại, đó là việc
Người thông ban cho chúng ta kiến thức thần linh về Thiên
Chúa (xem Gioan 17:3) của Người, qua chính mạc
khải thần linh nơi "Lời ở cùng chúng ta"
và của "Lời ở
cùng chúng ta". Đó là lư do Thánh Gioan
Tông Đồ trong Bài Đọc 1 hôm nay đă
khẳng định rằng: "Thiên
Chúa đă ban cho chúng ta sự sống đời đời, và sự sống ấy ở
trong Con của Người. Ai có Chúa Con th́ có sự sống; ai không
có Con Thiên Chúa th́ không có sự sống".
Nếu Con
Thiên Chúa chính là "sự sống đời đời" th́ chỉ có "những ai
chấp nhận Người th́ Người ban cho họ được quyền làm con
Thiên Chúa" (Gioan 1:12), thành phần con cái này không
phải sinh ra "bởi huyết nhục" theo thể lư, "bởi ước
muốn nhục dục" theo bản năng và "bởi ư muốn loài
người" theo tâm lư (xem Gioan 1:13), mà là bởi chính
Thiên Chúa, tức là bởi "Thần khí, nước và máu",
như được đề cập đến trong Bài Đọc 1 hôm nay.
Bài Đáp Ca hôm nay
diễn tả về thực tại "Lời ở cùng chúng ta", khi Thiên
Chúa "đă Lời
Người xuống cơi trần ai, và Lời Người lanh chai chạy rảo" -
"để loan
truyền Lời Người cho Giacóp, những thánh chỉ và huấn lệnh
Người cho Israel". Bởi thế, câu 1 và câu
3 của Bài Đáp Ca đă kêu gọi dân Do Thái được Ngài tuyển chọn
và được "Lời ở cùng chúng ta" rằng: "Giêrusalem
hỡi, hăy ngợi khen Chúa! Hăy ngợi khen Thiên Chúa của ngươi,
hỡi Sion! V́ Người đă giữ chặt các then cửa thành ngươi;
Người đă chúc phúc cho con cái ngươi trong thành nội", và "Người
đă không làm cho dân tộc nào như thế; Người đă không công bố
cho họ các huấn lệnh của Người".
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên
TN.Tuan1-Thu6.mp3
|
|